Nội dung chi tiết
Vườn xưa mở lối trong sương mỏng,
Ngàn hoa chưa gọi đã mang tên.
Hương bay như chữ chưa thành tiếng,
Đất trời lật mở một trang quên.
Hồng đỏ bước ra từ đam mê,
Mang theo vết xước của lời thề.
Cúc vàng quen sống cùng năm tháng,
Không hỏi xuân về sớm hay khuya.
Lan đứng lặng sâu trong vách đá,
Thanh cao mà nặng nợ cô đơn.
Huệ trắng thắp đèn cho đêm tối,
Soi bước người qua giữa lối mòn.
Mai chép mùa xuân vào ký ức,
Đào hồng khẽ gọi chuyện đoàn viên.
Phượng đốt trời cao bằng tuổi trẻ,
Rơi xuống sân trường mộng chẳng yên.
Ngàn hoa nở, ngàn hoa tàn,
Ngàn kiếp sống chung một thời gian.
Ai cũng mang một vai trong truyện,
Đau thương cũng hóa nghĩa nhân gian.
Ngàn hoa khóc, ngàn hoa cười,
Không hoa nào sống trọn một đời.
Chỉ có hương còn bay rất chậm,
Qua tim người, ở lại không lời.
Quỳnh nở một lần trong tĩnh mịch,
Như kiếp hồng nhan đến rất nhanh.
Mộc miên rụng lửa vào sông lạnh,
Đỏ một thời rồi hóa tro tàn.
Tường vi học sống cùng mưa gió,
Thược dược kiêu sa biết cúi đầu.
Ngâu gom nắng nhỏ nơi thềm cũ,
Chữa những linh hồn đã úa màu.
Sim chín gom buồn nơi đồi vắng,
Tím cả chiều buông chẳng lối về.
Bồ công viết gió lên phương lạ,
Mang mộng lang thang vượt bến mê.
Dạ lan thắp tối cho người nhớ,
Lý trắng ru trăng lúc biệt ly.
Hoa nào chẳng một lần tan tác,
Mới hiểu vô thường gọi tên chi.
Sen bước ra từ bùn tĩnh lặng,
Không cần ai gọi vẫn thơm lâu.
Sạch trong không phải không vướng bẩn,
Mà biết quay về giữa đục ngầu.
Hoa nhìn lại đời mình đã nở,
Thấy khổ đau chỉ một vai tuồng.
Trang cuối khép mà hương chưa dứt,
Câu chuyện còn viết giữa vô thường.
Mẫu đơn bước giữa miền phú quý,
Càng rực rỡ lại càng chơi vơi.
Phù dung sớm nở chiều đã rũ,
Soi bóng hồng nhan kiếp tạm thời.
Xương rồng nở hoa trong cát cháy,
Gai nhọn che tim rất dịu hiền.
Dâm bụt đỏ yêu trong khoảnh khắc,
Không giữ xuân, chỉ giữ niềm tin.
Ngàn hoa thôi kể tên riêng lẻ,
Màu tan vào sắc, hương vào nhau.
Mỗi kiếp sống là một mảnh gương,
Soi chung một cõi gọi là đau.
Ngàn hoa sinh, ngàn hoa diệt,
Ngàn câu chuyện viết bằng lặng im.
Ai soi thấy mình trong cánh mỏng,
Người ấy đã hiểu chữ nhân sinh.
Ngàn hoa đi, ngàn hoa tới,
Luân hồi không phải một lời nguyền.
Chỉ là đất trời thay trang sách,
Cho đời học tiếp cách làm hiền.
Vườn khép lại nhưng hương còn mãi,
Theo bước người nghe đến muôn nơi.
Tiểu thuyết ngàn hoa không trang cuối,
Chỉ có người dừng lại giữa đời.
Hoa vẫn nở trong tâm tĩnh lặng,
Rồi hoa tàn giữa Xuân,Hạ,Thu,Đông…