Nội dung chi tiết
[Intro]
Ngược dòng thời gian, quay lại những năm tháng hào hùng mà đau thương.
Gửi đến những người anh hùng không tên, những người đã hóa thân vào lòng đất mẹ.
Hòa bình này không miễn phí... nó được viết bằng máu và nước mắt.
Nghe này...
[Verse 1]
Xếp bút nghiên, rời giảng đường, anh lên đường theo tiếng gọi
Ba lô cóc trên vai, chí trai chưa bao giờ mệt mỏi
Dưới tán lá Trường Sơn, đêm sương lạnh buốt thấu xương
Đôi dép lốp mòn vẹt, băng qua vạn dặm dặm trường
Cơn sốt rét rừng hành hạ, đôi môi khô khốc tím tái
Nhưng ánh mắt vẫn rực lửa, không bao giờ biết ngoảnh lại
Hầm chông, bẫy đá, hay làn mưa đạn quân thù
Lý tưởng trong tim là ánh sáng, xé tan bóng tối âm u
Anh đi khi tóc còn xanh, gác lại tình riêng phía sau
Hẹn ước ngày về chiến thắng, dù biết đời lắm bể dâu
Những bức thư viết vội dưới ánh đèn dầu leo lét
Gói ghém nỗi nhớ quê hương, trong những dòng chữ mỏi mệt
Anh không cần danh hiệu, chẳng cần tượng đài tôn vinh
Chỉ cần Tổ quốc độc lập, anh sẵn sàng hiến dâng mình
Ngủ quên giữa rừng sâu, lấy đất làm giường, trời làm chiếu
Sự hy sinh này thầm lặng, mấy ai sau này thấu hiểu?
Anh ngã xuống giữa chiến trường, máu thấm vào từng tấc đất
Để hôm nay chúng tôi có, những điều quý giá nhất.
[Chorus]
Máu đã thấm, đất mẹ nở hoa tự do
Xương trắng nằm lại, cho đất nước thôi âu lo
Hòa bình hôm nay, là đánh đổi bằng mạng sống
Là nước mắt mẹ già, giữa khoảng trời mênh mông
Vinh quang thuộc về những anh hùng thầm lặng
Giữ lấy màu xanh này, dù đời còn nhiều cay đắng.
[Verse 2]
Chiến tranh là tàn nhẫn, là khói lửa và chia ly
Là những người đi mãi mãi, không bao giờ thấy ngày về
Tiếng bom dội nát nhành hoa, xé toạc bầu trời yên ả
Mảnh đạn găm vào da thịt, nỗi đau nào hơn thế hả?
Có những người mẹ héo mòn, đợi con bên hiên cửa cũ
Có những người vợ trẻ, cả đời ôm nỗi sầu u
Cái giá của hòa bình, không chỉ là đạn là súng
Mà là những khoảng trống vô hình, đau đớn đến tận cùng
Họ ngã xuống khi chưa kịp biết, mặt mũi con mình ra sao
Chưa kịp ăn bữa cơm chiều, trong gian bếp nhỏ ngọt ngào
Nghĩa trang không tên dài dặc, những ngôi mộ trắng hàng hàng
Mỗi tấm bia là một câu chuyện, một cuộc đời dở dang
Đừng quên những gì đã mất, để có được ngày hôm nay
Đừng để sự hy sinh đó, tan biến theo gió cùng mây
Hòa bình là mồ hôi, là máu, là thanh xuân đã mất
Là ý chí quật cường, của một dân tộc bất khuất
Hãy sống sao cho xứng đáng, với những người đã nằm xuống
Để ngọn lửa anh hùng, mãi mãi không bao giờ xuống.
[Outro]
Thắp nén nhang thơm, lòng thành kính gửi về quá khứ.
Cảm ơn các anh, những người con ưu tú của đất Việt.
Chúng tôi sẽ không bao giờ quên.
Hòa bình, độc lập, tự do...
Bình luận và Đánh giá